Hiển thị các bài đăng có nhãn cảm xúc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cảm xúc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2013

Cuộc gặp giữa mùa đông

Anh kém tôi 2 tuổi...nhưng đủ mạnh mẽ và vững chãi để những người con gái như tôi hay bất kỳ cô gái nào có thể dựa vào... Anh ngỏ lời yêu tôi vào một chiều đông lạnh ... lạnh như Hà Nội hôm nay vậy " Yêu mình nhé, mình sẽ là người đàn ông của cuộc đời P" ... Thật khó để diễn tả được cảm xúc của tôi lúc đó... Tôi buồn cười, ngạc nhiên, và có cả sự khó xử nữa... anh và tôi gặp nhau vỏn vẹn chỉ 3 lần, với tôi nó quá ngắn để có thể chấp nhận lời yêu từ ai đó, tôi không thích chơi trò cá cược tình cảm vì tôi biết không có ai thắng trong trò black magic mà tôi lại nghét cái cảm giác thua cuộc. Anh nói "Tình yêu đâu tính bằng những lần gặp mặt, chỉ là tôi yêu em và muốn chăm sóc cho em" .... Tôi vùng dậy, bỏ chạy khỏi cái ôm bất chợt của anh, bỏ chạy khỏi ánh mắt níu kéo, bỏ chạy khỏi cảm xúc của tôi lúc đó... Không thể chối được rằng trái tim tôi lúc đó đã loạn nhịp, tôi cảm thấy ngạt thở và muốn khóc....

Tôi và anh khác nhau lắm, từ quan điểm sống, gia đình, tính chất công việc và các mối quan hệ . Tôi chưa từng nghĩ có thể yêu anh...không bao giờ muốn điều đó xảy ra. Giá như cứ mãi là những người bạn thôi thì chúng tôi đã được đi cùng nhau lâu hơn trong cuộc đời này. Sau hàng nghìn những cái giá như như thế chúng tôi mất nhau....

Cách đây vài ngày tôi có tình cờ gặp lại anh khi tôi đến tham dư môt buổi triển lãm, có lẽ anh đã đổi nghề hoặc cũng có thể không. Chúng tôi hẹn nhau đi ăn tối ngay sau đó. Anh đã có gia đình, một gia đình chuẩn mực đúng như anh mong muốn, vợ anh là 1 cô giáo rất ngoan ( theo lời anh nói ). Còn anh tất nhiên là gia trưởng ( tôi đoán thế ) Anh nói rằng anh tiếc khi nhìn thấy tôi ngày hôm nay, anh đã không đủ quyết đoán để theo đuổi tôi, anh đã quá trẻ con. Anh hỏi nếu anh theo đuổi tôi lâu hơn thì tôi có yêu anh không? Tôi cười " cũng có thể"...........Anh không ngạc nhiên vì đến giờ tôi vẫn chưa yêu ai ( trớ trêu ). Anh kể về cuộc gặp gỡ của anh và vợ anh, họ gặp nhau trong sinh nhật của 1 người bạn chung. Quen, yêu và cưới chỉ trong vòng 3 tháng (Sao anh ta lại có thể nóng vội trong chuyện trăm năm thế được nhỉ)... Anh kể về đứa con gái 6 tháng tuổi tên Phương vô cùng đáng yêu và láu lỉnh của mình (Ôi trẻ con đứa nào cũng láu lỉnh) ....

Cuộc hội ngộ nào rồi cũng phải chia ly, chúng tôi chia tay nhau mà chẳng cho nhau số điện thoại, facebook, hay đia chỉ gì cả ( có lẽ đây là điều duy nhất mà từ trước tới giờ cả hai cùng hiểu ) Anh nhìn tôi, tôi nhìn anh ... mỉm cười... không có những cái ôm, không có ánh mắt níu kéo và tất nhiên tôi cũng không chạy trốn... Anh chúc tôi sớm tìm được một nửa thực sự của mình, tôi chúc anh có 1 gia đình hạnh phúc... chúng tôi chào nhau, mỗi người đi một hướng và không hẹn ngày gặp lại... ............Phía bên kia khu siêu thị, nhạc giáng sinh đang mở thật rộn ràng, lại một mùa Vọng nữa sắp qua đi.....

Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

Không tên cho em

Không tên ... cho em

Category: Dành cho cảm xúc, Tag: Cuộc sống về đêm,Lối sống
02/25/2012 10:36 pm


Chiều em phượt đi tụ tập cùng gia đình. U em lên chơi cũng lâu rồi mà em mắc đi công tác nên cũng chẳng kịp qua. Chị dâu trổ tài món gà xào nấm mê li, em cũng bon chen món canh ngao chua được cả nhà tán thưởng. Ăn uống xong xuôi cả nhà ra hiên ngồi thưởng thức nước chè Thái Nguyên anh vừa được biếu. U nhìn mọi người một lượt, " Hôm nay nhà mình đầy đủ qua" ... chẳng ai bảo ai nhưng em biết mọi người đang nhớ về một người... một người mà em chưa hề biết mặt. Một người mà mẹ vẫn luôn chờ đợi đến mỏi mòn, một người mà khi nhắc đến ánh mắt anh khắc khoải .... còn em thì trống rỗng. Dường như mọi người đang trôi về quá khứ... cái quá khứ mà mẹ oằn vai nuôi ba anh em... ôi quá khứ đầy gian nan của gia đình nhỏ bé. 
 
Anh vớ cây ghi ta góc tường, em hiểu ý khẽ dựa lưng vào ghế ngân nga bài ca không tên số 4. Đây là bài hát mà những đêm mất điện anh vẫn ôm đàn, em hát. Là bài ca em và anh dành tặng mẹ. Không gian như lắng đọng, chỉ còn tiếng guitar tiếng em, Hin cũng thôi nghịch nhìn mọi người ....
"...Người con gái cũng cần quá khứ, mà em tôi chỉ còn tương lai .... mãi về sau nước mắt khô cạn, khi xa đời lo cho đàn con...  " 




Nhưng ... lần này em hát như không chỉ hát cho mẹ, mà còn hát cho chính em nữa. Em đã làm gì những ngày tháng qua...? hời hợt và im lặng... Mẹ giục em lấy chồng, em ậm ừ cho qua chuyện... Mẹ bảo em sang nhà Nam chơi ... em sang và nói chuyện với bác gái, Mẹ bảo em về quê làm cô giáo vì sẽ chẳng ai thích lấy 1 cô vợ suốt ngày phiêu bạt ... em giãy nảy "Kệ con", Mẹ buồn ... em biết mẹ buồn và em cũng buồn nữa....
"Triệu người quen có mấy người thân, khi lìa trần có mấy người đưa.... Lệ xóa cho em được không những kỷ niệm đắng... .... đếm cho em giây phút mặn nồng, giữ cho em mái tóc bồng, lời anh nói sẽ còn mãi đấy, truyện mai sau xin gửi trên tay..."

( Cảm xúc cũ )


Thứ Năm, 14 tháng 11, 2013

Ký ức đánh rơi

Ký ức đánh rơi

Category: Dành cho cảm xúc, Tag:
10/08/2012 07:56 pm

Đã bao giờ .... có ai đó giật mình nhận ra hình như ta đã vô tình đánh rơi ký ức ở một nơi đâu đó xa lắm hay chưa? ... giống như tôi ngày hôm nay.... nằm dài trên ban công tôi ngước nhìn bầu trời ... những con gió cồn cào mà chẳng níu giữ nổi những cọng mây cỏn con còn sót lại đến cuối ngày.... cánh chim lạc đàn hoảng hốt giữa vùng trời trống hoác ... Tôi thấy đồng cảm với chú chim nhỏ kia... dường như tôi cũng đã lạc mất điều gì đó mà từ tận đáy trái tim tôi còn nguyên vẹn nỗi khát khao... 


Trưa nay ... Một cuộc gọi từ dĩ vãng ... dĩ vãng theo đúng nghĩa của nó... Tôi vẫn lưu số đó ... nhưng tôi không nhớ... Tôi bắt máy trong sự nghi ngờ và ép đầu óc phải nhớ lại ... Một phút để định hình ... Tôi sốc vì mình đã lãng quên những thứ mà tôi đã từng quá trân trọng từng thề thốt với bản thân rằng sẽ không bao giờ đánh mất.... Trong phút chốc tôi sợ ... tôi sợ một ngày nào đó tôi sẽ mất tất cả ký ức.... đối với tôi ký ức là tài sản là thứ gì đó chẳng thể đánh đổi được

Chiều tàn... tôi ngồi đó ... ngoài ban công ... như ngồi bên ngoài hành lang của cuộc đời mà nhìn lại... hắt hiu những cơn gió gầy guộc... Ánh mặt trời nhợt nhạt chẳng đủ để nhuộm vàng một góc của cây hoa sữa cuối phố..... tôi đã làm gì với mảng ký ức kia...không nhớ nổi... 






Con bé đã về từ lúc nào... nó pha cafe cho tôi... Nhà hàng xóm cũng về ... chúng bật 1 bài hát nhạc Rap nào đó có câu ...." Nhiều lúc anh muốn đốt cháy tất cả nhưng lại sợ tàn tro bay mất ..." Tâm trạng quá............. 
Con bé nhìn tôi ....Tôi nhìn vào tách cafe chòng chành gợn sóng...... Đã nhiều lần tôi muốn nhớ .... nhưng lại sợ nhớ lại những điều làm tôi đau lòng... và giờ thì tôi quên tất... giống như có ai tẩy não đi vậy.... Mọi thứ đều mập mờ...những mảnh ghép dang dở, những cảm xúc lộn xộn... 1 bức tranh nhòe nhoẹt không có nội dung .... Tôi tự nhủ... " Thôi bỏ đi..."  



Tôi nhấc tách cafe... uống 1 hơi ... cạn.... lần đầu tiên tôi thấy cafe đắng như thế... và có cả vị chua chát ở trong đó. 


***************************************************************************

Trời lập thu bâng khuâng
Tựa mình vào khắc khoải
Ôi chênh vênh...chênh vênh
P

Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

Ước thế...

Hà Nội những ngày thu ... Chờ bão... chủ nhật buồn... chủ nhật chẳng có ai để nhớ...chẳng 1 ai khiến ta có động lực bước chân ra khỏi căn nhà... nơi ở mới làm ta chênh chao mênh mang 1 nỗi niềm khó tả

Mở toang cửa sổ ... những giọt mưa thu hắt vào lạnh toát.... 

Ta ước gì mình là trẻ con...Ta ước thế là để mình chẳng có những suy nghĩ mỏi mệt.... chẳng phải vướng lòng vì những vết thương còn chưa lành lặn... ước thế để nỗi đau chẳng hằn lên từng thớ thịt những ngày trở gió như chiều nay... ước thế để ta khóc, ....khóc thật to mà chẳng sợ những ánh mắt soi mói " con này thất tình à?... nó bị sao thế... " vì ta nhớ hồi nhỏ ta cũng òa khóc mà chẳng vì lý do gì.... 


Ta ước thế để ta cười mà không phải ngượng ngạo với bản thân.. .... ta ước thế để không phải nhìn thấy cảnh đời rồi thất vọng đến cùng cực... ước thế để không phải nhận ra rằng hình như giọt nước mắt của ta đã đi theo một hướng khác... không lăn trên mi mình nữa nhưng rơi vào trong trái tim cằn cỗi của 1 cơn gió khô khốc...

Ta ước thế để khi ta nói "không sao đâu" ... bờ môi ta sẽ chẳng lem nhem vị đắng. Ước thế để khi ta thấy mệt mỏi có thể ngồi bệt xuống mà khóc ... chứ không phải cố gắng ngẩng đầu lên vì sợ đánh mất 1 giọt nước từ khóe mắt... Ước thế để trái tim ta chẳng phải chết cóng ... khi 1 ai đó bước ra khỏi cuộc đời ta

Ta ước thế để....để ta chẳng cảm thấy mình nhỏ bé, chẳng cảm thấy mình bất lực, chông chênh dưới cơn mưa chiều nay...



Ước thế ...... Ước thế thôi.....


Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013

Chông chênh


Thời gian gần đây tôi chênh chao và đau đáu những nỗi niềm của sự chia ly.... Khi thời gian bên nhau cứ nuôi nấng cảm xúc... lớn dần và trở thành hình hài của yêu thương... Có niềm hạnh phúc nào kéo dài vô tận... có điều gì không giới hạn.... Đôi khi chính ta phải tự cào cấu bản thân, tự chấm dứt những yêu thương để sau này nỗi đau không quá sâu....

" Anh sẽ đi đâu?"
" Anh sẽ đến nơi nào đó không có em..."
" Em tệ đến thế sao?"
 .... " Chúng ta đã gặp nhau một lần, cùng đi một quãng đường, và yêu nhau đến chừng ấy tháng năm bấy nhiêu đó đã đủ?" ( mà em có biết: Nhưng chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng đủ khiến cuộc đời ta hóa thành tượng đá mất ngủ chỉ một lần yêu) 

.......................

Gặp nhau khi cả hai đều đang đau với những vết thương giàn giụa máu ... rồi tự bản năng mà hòa vào nhau... tự nhiên mà bao bọc nhau....... bàn tay tự động mà đan vào mỗi đêm...

"Khó khăn lắm một người mới chạm vào một người trong cuộc đời này
Và nhìn thấy nhau dù đã có cả triệu người nhìn vào trong mắt
nhận ra rằng niềm vui chắt lọc từ trăm ngàn vị đắng
nếu được chia sớt
sẽ chia sớt tận sâu thẳm tâm hồn"

...................................................

Rồi một ngày nọ nhận ra ta  không phải là lựa chọn của cuộc đời nhau. Rồi ta nhắm mắt lãng quên dòng đời ngang trái.....Bởi ai cũng cần phải sống...cũng cần phải bước đi... dù trái tim đã sống bằng nhịp đập trong lồng ngực của một người khác...... 







" Nói điều gì đó đi... 
Khi lát nữa chúng ta bước ra ngoài giông bão
Rồi chết đi trong cuộc sống mưu sinh cơm áo
mà nào có hay....

Những ngày tuyệt vọng
đến nỗi đau cũng để lại dấu vân tay 
khi chúng ta chạm vào nhau và thế gian ngoảnh mặt 
Tại sao không thể đánh đổi cả cuộc đời để yêu một người được 
tại sao không...?

trích thơ: Nguyễn Phong Việt "