Chiều em phượt đi tụ tập cùng gia đình. U em lên
chơi cũng lâu rồi mà em mắc đi công tác nên cũng chẳng kịp qua. Chị dâu trổ tài
món gà xào nấm mê li, em cũng bon chen món canh ngao chua
được cả nhà tán thưởng. Ăn uống xong xuôi cả nhà ra hiên ngồi thưởng thức nước
chè Thái Nguyên anh vừa được biếu. U nhìn mọi người một lượt, " Hôm nay
nhà mình đầy đủ qua" ... chẳng ai bảo ai nhưng em biết mọi người đang nhớ
về một người... một người mà em chưa hề biết mặt. Một người mà mẹ vẫn luôn chờ
đợi đến mỏi mòn, một người mà khi nhắc đến ánh mắt anh khắc khoải .... còn em
thì trống rỗng. Dường như mọi người đang trôi về quá khứ... cái quá khứ mà mẹ
oằn vai nuôi ba anh em... ôi quá khứ đầy gian nan của gia đình nhỏ bé.
Anh vớ cây ghi ta góc tường, em hiểu ý khẽ dựa lưng vào ghế ngân nga bài ca không tên số 4. Đây là bài hát mà những đêm mất điện anh vẫn ôm đàn, em hát. Là bài ca em và anh dành tặng mẹ. Không gian như lắng đọng, chỉ còn tiếng guitar tiếng em, Hin cũng thôi nghịch nhìn mọi người ....
"...Người con gái cũng cần quá khứ, mà em tôi chỉ còn tương lai .... mãi về sau nước mắt khô cạn, khi xa đời lo cho đàn con... "
Nhưng ... lần này em hát như không chỉ hát cho mẹ, mà còn hát cho chính em nữa. Em đã làm gì những ngày tháng qua...? hời hợt và im lặng... Mẹ giục em lấy chồng, em ậm ừ cho qua chuyện... Mẹ bảo em sang nhà Nam chơi ... em sang và nói chuyện với bác gái, Mẹ bảo em về quê làm cô giáo vì sẽ chẳng ai thích lấy 1 cô vợ suốt ngày phiêu bạt ... em giãy nảy "Kệ con", Mẹ buồn ... em biết mẹ buồn và em cũng buồn nữa....
"Triệu người quen có mấy người thân, khi lìa trần có mấy người đưa.... Lệ xóa cho em được không những kỷ niệm đắng... .... đếm cho em giây phút mặn nồng, giữ cho em mái tóc bồng, lời anh nói sẽ còn mãi đấy, truyện mai sau xin gửi trên tay..."
( Cảm xúc cũ )Anh vớ cây ghi ta góc tường, em hiểu ý khẽ dựa lưng vào ghế ngân nga bài ca không tên số 4. Đây là bài hát mà những đêm mất điện anh vẫn ôm đàn, em hát. Là bài ca em và anh dành tặng mẹ. Không gian như lắng đọng, chỉ còn tiếng guitar tiếng em, Hin cũng thôi nghịch nhìn mọi người ....
"...Người con gái cũng cần quá khứ, mà em tôi chỉ còn tương lai .... mãi về sau nước mắt khô cạn, khi xa đời lo cho đàn con... "
Nhưng ... lần này em hát như không chỉ hát cho mẹ, mà còn hát cho chính em nữa. Em đã làm gì những ngày tháng qua...? hời hợt và im lặng... Mẹ giục em lấy chồng, em ậm ừ cho qua chuyện... Mẹ bảo em sang nhà Nam chơi ... em sang và nói chuyện với bác gái, Mẹ bảo em về quê làm cô giáo vì sẽ chẳng ai thích lấy 1 cô vợ suốt ngày phiêu bạt ... em giãy nảy "Kệ con", Mẹ buồn ... em biết mẹ buồn và em cũng buồn nữa....
"Triệu người quen có mấy người thân, khi lìa trần có mấy người đưa.... Lệ xóa cho em được không những kỷ niệm đắng... .... đếm cho em giây phút mặn nồng, giữ cho em mái tóc bồng, lời anh nói sẽ còn mãi đấy, truyện mai sau xin gửi trên tay..."
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét